Trang chủ > Uncategorized > CN 29B : hiểu biết về 3 tuyến nhân vật

CN 29B : hiểu biết về 3 tuyến nhân vật

CN 29B : hiểu biết về 3 tuyến nhân vật

Đây là câu chuyện vạch rõ cho chúng ta thấy được nhiều điều hay: về Marcô, người thuật chuyện ; về hai anh em kia, nhân vật phản diện, và về Chúa Giêsu, nhân vật chính diện.

1. Câu chuyện cho chúng ta biết đôi điều về Marcô

Matthêu cũng kể câu chuyện này (Mt 20, 20-23) nhưng trong lời tường thuật của ông thì trước hết, lời yêu cầu không do Giacôbê và Gioan đích thân nêu ra, nhưng do mẹ của hai ông là bà Salômê. Có lẽ Matthêu cảm thấy rằng một lời yêu cầu như thế là không xứng đáng cho một tông đồ, nên nhằm cứu vãn tiếng tăm cho Giacôbê và Gioan, ông đã gán lời yêu cầu đó cho tham vọng tự nhiên của bà mẹ. Bà mẹ nào mà chẳng mong thế cho con trai mình ! Còn câu chuyện này cho chúng ta thấy sự thành thực của Maccô : chính 2 chàng trai Giacôbê và Gioan đứng ra “yêu cầu” địa vị cho chính mình !

Người ta kể rằng có một họa sĩ trong triều đình vẽ chân dung cho Oliver Cromwell đầy mụn cóc. Nghĩ là để làm vui lòng Oliver, họa sĩ không vẽ những mụn cóc đó trong bức họa. Khi Cromwell thấy như vậy ông nói “dẹp bức chân dung này đi, vẽ cho ta một bức đầy đủ các mụn cóc”.

Mục đích của Maccô là muốn chúng ta thấy đầy đủ mụn cóc của các tông đồ. Khi mười người môn đệ kia nghe biết thì đâm ra tức tối với hai ông. Không phải vì họ khiêm tốn nhưng vì họ cũng muốn những điều tương tự như hai ông. Họ tức giận vì nghĩ rằng họ có đủ tư cách hơn hai ông Gioan và Giacôbê. Và Maccô đã có lý, vì mười hai tông đồ vốn không phải là tập thể các vị thánh. Họ chỉ là những con người bình thường, đầy mụn cóc.

Chúa Giêsu đã dùng những con người tầm thường thế đó để thay đổi thế giới. Điều này đã thành hiện thực.

2. Câu chuyện cho chúng ta biết vài điều về Giacôbê và Gioan.

– Hai ông vốn có nhiều tham vọng. Họ nhắm những chức vụ cao nhất trong vương quốc của Chúa Giêsu khi cuộc chiến đã thắng và sự khải hoàn đã trọn vẹn. Có thể tham vọng đó đã manh nha, vì nhiều lần Chúa Giêsu từng biệt riêng họ ra trong số ba người chọn lọc tin cẩn. Hiển dung, chữa lành em bé chết sống lại (Lc 8, 51), vườn cây dầu. Có thể họ đã có một chỗ đứng khá hơn những người khác, dám xin lửa từ trời xuống thiêu đốt làng không cho thầy trò đi qua.

Thân phụ họ vốn khá giả đủ để thuê người giúp việc nên họ tưởng rằng ưu thế và địa vị xã hội có thể giúp họ chiếm được địa vị hàng đầu. Họ lại quen thượng tế : đâu phải dễ ! “Môn đệ kia vì quen thượng tế, nên với Chúa Giêsu vào sân trong tư dinh thượng tế” (Ga 18,15).   Cho nên với câu chuyện xin xỏ nầy, để lộ cho thấy họ là những con người từ nơi sâu kín của lòng, có tham vọng chiếm giữ vị trí hàng đầu trong vương quốc trần gian.

– Nó cho chúng ta thấy hai ông hoàn toàn không hiểu Chúa Giêsu. Điều lạ lùng đối với chúng ta không phải là sự kiện ấy đã xảy ra, nhưng là thời gian mà sự việc ấy đã xảy ra. Lời yêu cầu này khiến chúng ta phải bàng hoàng vì nó được đưa ra hầu như trùng hợp với lúc Chúa Giêsu tuyên bố dứt khoát và báo trước chi tiết về cái chết của Ngài. Ngoài chuyện này, không có việc nào khác có thể bày tỏ cho chúng ta thấy họ đã hiểu quá ít ỏi những gì Chúa Giêsu nói. Lời lẽ của Ngài đã không gột rửa được ý niệm về Đấng Messia với quyền thế và vinh hiển thế gian, vốn ăn sâu trong tâm trí hai ông. [Chỉ có thập giá mới làm nổi việc ấy mà thôi.]

– Nhưng sau khi đã nói tất cả những gì có thể nói chống lại Giacôbê và Gioan thì câu chuyện này cho chúng ta thấy một điểm sáng chói về hai ông là : dù họ đang bàng hoàng, bối rối, họ vẫn tin vào Chúa Giêsu.

Điều đáng ngạc nhiên là họ vẫn còn gắn liền vinh quang với một người thợ mộc dân Galilê, người đã bị các cấp lãnh đạo chính thống giáo thù ghét, chống đối kịch liệt và rõ ràng đang tiến đến chỗ nhận lấy thập giá. Đây là một lòng tin cậy tập trung đáng cho chúng ta phải kinh ngạc. Họ vẫn đánh cuộc, vẫn “bắt” Giêsu (như trong cá cược bóng đá, biết một đội đủ thứ mặt yếu (cầu thủ bị thương, nội bộ lục đục…), mà vẫn nhìn thấy được tương lai, tin mãnh liệt, để bắt đội đó thắng !). Dù Giacôbê và Gioan đã phạm sai lầm, tấm lòng của họ vẫn nằm đúng vị trí đáng phải có. Họ chẳng hề hoài nghi gì về chiến thắng khải hoàn tối hậu của Chúa Giêsu.

3. Câu chuyện cho chúng ta biết đôi điều về “tiêu chuẩn để nên vĩ đại” của Chúa Giêsu.

Chúa nói : ai muốn làm lớn (vĩ đại), phải trở nên người nhỏ nhất. Ai muốn làm đầu, phải hầu thiên hạ.

Câu nói xem ra nghịch lý nhưng sự đời lại thường như vậy, kiểu như câu nói cán bộ lớn đi xe con, cán bộ con (nhỏ) đi xe lớn.

Nhà chiến lược kinh doanh Bruce Barton chỉ cho thấy rằng căn bản là một hãng ôtô dựa vào để khách hàng lưu tâm đến hãng là họ sẵn sàng chui xuống gầm xe bạn thường hơn, chịu dơ bẩn bất cứ lúc nào. Nói cách khác, họ sẵn sàng phục vụ nhiều hơn, thì hãng xe của họ lớn mạnh hơn.

Barton cũng chỉ cho thấy rằng trong khi người thư ký bình thường có thể đi về nhà từ 5 giờ 30 chiều, thì ánh đèn trong văn phòng giám đốc điều hành vẫn còn sáng đến tối.  Vì sẵn sàng phục vụ thêm giờ mà người ấy đứng đầu xí nghiệp.

Mẹ Têrêxa Calcutta phục vụ những người hèn mọn nhất, những người hấp hối không một chút tiện nghi tối thiểu, những trẻ em bị bỏ rơi, mà rồi trở nên vĩ đại, đến nỗi khi chết, Ấn Độ, một nước Ấn giáo là quốc giáo,  cử quốc tang với 21 phát súng tiễn mẹ.

Hôm nay cũng là lễ cầu nguyện cho truyền giáo. Sứ điệp truyền giáo năm 2012 của ĐGH có chủ đề : “Được kêu gi làm rng ngi Li Chân Lý và hôm nay cũng là ngày khai mạc Năm Đức Tin tại các giáo xứ khắp Nước Việt ta.Giảng Lời Chân Lý để họ tin, nhưng họ sẽ tin dễ hơn nếu người giảng sống dức Tin, mà Phaolô hiền huynh nói : đức tin lộ ra được nhờ đức ái (Galata 5,6). Sống đức ái là giảng Lời sáng ngời nhất. 

Có người đã kể lại lý do và động lực thúc đẩy ông theo đạo như sau: “Tôi đau rất nặng, người ta đưa tôi vào bệnh viện, không ai chăm sóc tôi cả ngoài một chị y tá, chị tỏ ra rất tốt và tận tình giúp đỡ tôi. Một đêm kia, trời đã rất khuya, tôi thấy chị quỳ gối im lặng trong phòng, tôi hỏi: ‘Chị quỳ làm gì thế ?’. Chị trả lời: ‘Tôi cầu nguyện cho ông’. Chỉ mấy tiếng đó thôi đủ làm cho tôi bấy lâu không biết Chúa, bây giờ được biết Chúa, tôi thấy Chúa nơi người chị y tá ấy. Giữa những đau khổ thể xác và tinh thần, nhờ sự săn sóc đầy tình người và những lời cầu nguyện đầy yêu thương của chị y tá ấy, tôi đã gặp Chúa”.

 Câu chuyện trên cho chúng ta thấy gương sáng và tình yêu thương là bằng chứng cho người ta nhận ra Thiên Chúa. Có nhiều người không bao giờ thấy chúng ta cầu nguyện sốt sắng ở nhà thờ, vì họ có đạo đâu mà đến nhà thờ, nhưng họ thấy cách chúng ta biểu lộ tình thương với họ hay với những người chung quanh mà họ nhận ra Thiên Chúa của tình yêu. Nếu chúng ta sống thực sự yêu thương thì không ai đánh giá sai lầm về đạo Chúa. Khi chúng ta chứng minh tình yêu bằng đời sống tốt thì chúng ta thực sự trở nên những người bạn tốt của nhau.

Việc xin ngồi bên hữu bên tả của Thầy rút ra bài học hay này: Chúng ta không giữ đạo để đòi một chỗ thật cao, nhưng mong được ban một chỗ thật gần bên Chúa. Bên phải bên trái là sát bên Thầy. Mà Chúa đồng hóa mình với người tôi tớ, người bé nhỏ, người hèn mọn, cho nên càng là người tôi tớ, càng phục vụ, càng được ở gần Thầy vậy.

tiểu tử An-Phong

(lấy bài giảng của cha Hàm)

 

 

Chuyên mục:Uncategorized
  1. Tháng Mười 21, 2012 lúc 4:17 sáng

    Cám ơn người tiểu-tử-an-phong Nguyễn Công Minh. Đúng là cây bút công minh chính đại nên những suy tư phúc âm thật hay. Nếu bạn chịu khó tuyển tập lại và làm thành một tập sách thì anh em DB63 sẵn sàng làm công việc in ấn cho Tiểu Tử, để những tư tưởng công minh được đến với nhiều người, nhất là ở VN có nhiều nơi đèo heo hút gió ít có internet để tìm tòi nhanh chóng.

    Mình chỉ có sao nói vậy người ơi, nên chẳng phải nhà văn hay cây viết gì đâu, Tiểu Tử ạ. Mình chỉ viết ra cho anh em db nhà mình đọc cho vui thôi, và cũng để khuyến khích những anh em cứ im lặng thưởng thức email nhà db, gật đầu khen hay mà không chịu viết cho anh em vài dòng làm tin!

    Tiểu tử đã có ý nhắc đến V., một cây bút vừa lên tiếng, lại ngầm nhiều tài năng khác. Mình hiểu là Mai Đức Vượng. Vậy cây bút mdVượng tiếp tục viết nữa đi nhé.

    Còn Middle East nhà ta thì hãy cố gắng viết thêm Omen Novum nữa đi, cùng với những kỷ niệm trong lòng, để anh em thưởng thức và cũng chờ có ngày được thấy một tuyển tập Trung Đông họ Bùi.

    Cám ơn hai bạn Nhân-Minh đã vất vả tới khuya mới về tới nhà. Còn các bạn ở Cái sắn, Đồng Xút, Châu Đốc thì không thấy nói mấy giờ mới về tới nhà. Chắc chắn là ai cũng mệt phờ râu vì thiếu ngủ. Nhưng tinh thần được lên cao, thì thể xác cũng dễ gỡ gạc lại cơn mệt mấy hồi. Phải không các bạn?

    Một lần nữa, xin cám ơn tất cả các bạn đã rất nhiệt tình trong chuyến đi đám tang bà cố Lucia vừa qua. Xin Chúa qua lời cầu bầu của cố Lucia, ban cho các bạn và tất cả anh em DB63 được muôn ơn lành.

    dk

  2. Nguyễn Văn Mơ
    Tháng Mười Một 7, 2012 lúc 11:17 chiều

    Thought for the DAY

    Without ‘hope’ for …, what can life hold for us / look forward to.

  1. No trackbacks yet.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: