Trang chủ > Uncategorized > 20 Năm đời Linh Mục – Nguyễn Dao Kim 1993-2013

20 Năm đời Linh Mục – Nguyễn Dao Kim 1993-2013

20 Năm đời Linh Mục (PDF)

20 Năm đời Linh Mục – Nguyễn Dao Kim 1993-2013.

 

Như một chia xẻ với quí vị quen biết Cha Dao Kim, đặc biệt những Anh Em lớp Don Bosco 63 cũa tôi, ôn lại vài nét chính mà tôi đã ghi nhận trong dịp mừng kỷ niệm 20 năm LM của Cha tại Houston TX ngày 19 Tháng Năm 2013.

 

Điểm đặc biệt là ít thấy ai mừng kỹ niệm 10, 20 năm LM hay Hôn Phối….một cách long trọng như thế này. Nhưng nếu ai quen thân Cha thì đều dễ hiễu mối thân tình của những anh chị em có liên hệ với hai chữ LONG XUYÊN vùng Houston đã cùng Cha sinh hoạt qua nhiều năm, muốn làm cái gì đặc biệt sau khi Cha vượt qua cơn bạo bệnh tưởng như đã thất vọng…

 

Dù chỉ vài ngày, tôi đã được vinh dự không chỉ chứng kiến mà còn được chia xẻ mối tình thiêng liêng qúi hoá Anh Chị Em gốc Long Xuyên dành cho Cha. Tôi thành thật vinh hạnh và ngưỡng mộ, cám ơn và cầu chúc Anh Chị Em LX Houston những gì tốt đẹp nhất.

 

Kế đến tôi cũng mừng và an tâm khi thấy các Em ruột của Cha, tất cã đều gần xa định cư ở vùng Houston. Tâm sự với vài Em của Cha, tôi thấy cảm tạ Chúa và vui cho Cha, các Em đã và sẽ làm tất cả những gì khi Anh Hai cần vì Anh Hai là nòng cốt, là cột trụ khi Ông Bà Cố đã khuất núi. Mừng cho các em trong tinh thần cầu nguyện, đã có thể lo cho Anh Hai của các em trong những giây phút bi đát nhất cuộc đời vừa qua, thật QÚI HÓA và DIỄM PHÚC LẮM THAY.

 

 

Nhưng điểm quan trọng trong vài giòng chia xẻ nơi đây Hà muốn đặt trọng tâm là Gia Đình Don Bosco63 Long Xuyên.

 

Trong thời gian người Anh Em chúng ta lâm trận thập tử nhất sinh, cả gia đình bồn chồn nao núng ngất ngư…vì chỉ nghe văng vẳng mà chẳng ai biết rõ sự tình, cầu thì cứ cầu, nhưng biết thì vẫn muốn biết, rồi bao nhiêu cú phone chỉ có một chiều….thôi thì đành chịu, chỉ còn CẦU NGUYỆN, nhất là các anh em Linh Mục, đâu có ai biết rằng ngay cả Tòa Giám Mục Địa Phận Houston cũng không liên lạc đựơc với DK vì các Bác Sĩ họ hết sức đặt nặng vấn đề internet, phone và mọi liên hệ.

 

Rồi bỗng một hôm email từ tên đặc công nằm vùng HP Thành: “Phép lạ, DK đã khá hơn và có hy vọng nhưng vẫn còn hạn chế liên lạc”.

 

Chúa còn thương chúng ta – không phải chỉ DK – qua lời cầu bầu của Thánh Don Bosco, DK còn ở với chúng ta và muốn gặp Anh Em Don Bosco càng sớm càng tốt.

 

Thế là dịp 20 năm LM trở thành một dịp vô cùng sống động, tình nghĩa để vui với DK và Tạ Ơn Chúa từ muôn mặt.

 

DK nghe AE Don Bosco rục rịch tìm cách gặp, phấn khởi tinh thần làm cơn bình phục càng lẹ không thể tưởng tượng….bất đầu ra khỏi sự kiểm sóat gắt gao của Bác Sĩ, phone rồi e-mail: Anh Em cứ đến đây, mình về nhà xứ và làm việc bán phần rồi….Truyện thật mà cứ tưởng như mơ.

 

Khuya 17 Tháng Năm, Hà và Bà Xã xuống Bush International Airport lúc 9:30 20 phút sớm hơn lịch trình

 

 

DK nhờ Trọng – em của DK – chở ra phi trường đón, rồi mình lái xe về nhà xứ DK. Tay bắt mặt mừng, thấy DK còn yếu và chậm chạp, nhưng điều tốt là gầy nhiều hơn lần gặp ở San Jose. Trên đường về còn ghé chợ Kroger theo ý Đào bà xã mình. Từ xa DK đã nói: “Hà thấy chữ Kroger tổ bố bên tay mặt không?”  Mình còn lạ đường xá, lo lái xe chẳng thấy gì: Mình chẳng thấy bảng hiệu Kroger đâu. Hóa ra hai mắt tốt mà nhìn không trúng chỗ thì cũng chẳng thấy bằng một mắt mà biết chỗ nhìn…vì DK chỉ còn nhìn được một mắt, bên kia còn đang tập. Về tới nhà xứ đã qúa nửa đêm còn nấu phở dã chiến ăn và tâm sự tới khuya lắm.

 

Bà xã mình thì lấy làm lạ sao mình chịu được vì ở nhà 10 giờ đi ngủ đã là qúa muộn, còn mình thì cứ ngạc nhiên sao DK lại chịu được hơn người khoẻ, cứ mải mê nói chuyện về các anh em trong GĐ Don Bosco. Hóa ra tình nghĩa AE làm Cha quên đi thực tại sức khỏe.

 

Trước khi mua vé máy bay DK đã tâm tình: “anh em nào có thể đến cứ đến, ăn ngủ sao cũng được, mình cần anh em lắm; nó hỗ trợ mình rất nhiều để bình phục…”

 

Phải có mặt ở đó mới thấy phần nào sự phấn khởi của DK. DK còn tâm sự: “Hà, mình mong anh em lắm lắm, nhưng vì mỗi người một hoàn cảnh, kẻ tới không được có khi còn muốn đi hơn mấy cậu đi được không chừng…”

Không nhớ mấy giờ nhưng chỉ biết là khuya lắm mới đi ngủ, sau khi DK giao chìa khóa xe, nhà: Mai mình bận từ 1 tới 8 giờ, lễ họ chính họ lẻ và nhóm Mễ….  CHA ĐANG BỆNH MÀ….

 

Sáng hôm sau Hà dậy sớm vì quen giờ Michigan – East, bàn xã đưa phone nói: “Bạn anh gọi.”  Thì ra Cha Qui: “Hà, tớ đang chuẩn bị lên xe búyt, sẽ tới Houston khoảng 2-3 giờ chiều. DK nói cậu sẽ đón ở downtown Houston. Cậu ở tận miền bắc xuống đây sao biết đường mà đón!”

Tội nghiệp con chim xanh ngày nào chắc bị bỏ rơi nhiều lần nên lúc nào cũng sợ lạc.

 

Vưà điện thoại xong đã thấy DK ra phòng khách, mặt rất tươi tỉnh….BỆNH Ỡ CHỖ NÀO…  “Hà ơi, e-mails tấp nập qúa, mình không thể nào trả lời hết kịp. Hôm nay khi Cha Qui và vợ chồng HPThành tới cứ tự nhiên sau 8 giờ tối thì mình xong, gần 9 giờ cậu và Thành đi đón Cha DBìnhMinh, không biết hãng bay và phi trường nào vì ông ta ngắt điện thoại lẹ qúa…” Trời ơi là trời, tưởng chỉ có MƠ mới có chuyện này. Đi đón mà không biết phi trường nào….. Đành phải đợi khi chàng Dương Hoàng Hôn xuống phi trường gọi lại vậy!  May có chú Trọng em DK đi đón giùm.

 

Giữa lúc này thì vợ chồng Phạm Văn Đào sắp đến từ Austin, lại một màn ĐI LẠC và CHỉ ĐƯỜNG nữa.

Phạm văn Đào thuyết phục bà xã đi là cả một thành công lớn. Nhưng sau vài ngày vui với bạn, Vui – tên của bà xã Phạm Văn Đào – rất vui vẻ nói: “Lần tới các Chị nhớ cho Em biết trứơc để chuẩn bị kỹ hơn.”

 

 

Lúc chiều là màn đi lạc của Ông Bà HPThành. Hà đang lái xe nên Cha Qui chỉ đường qua phone. Tới nhà thờ mà không tìm ra nhà xứ. Địa chỉ DK cho Hà lúc sáng là 101, rồi cho HPThành cũng là 101. Hoá ra 101 là địa chỉ nhà thờ. Nửa giờ sau HPThành lại gọi: “Vẫn chưa tìm ra”. Lại vẫn đứng trước cửa nhà thờ!”  Hà nói Cha Qui bảo Thành: “Từ cửa nhà thờ nhìn ra đường, nhà xứ ở bên kia đường vài trăm mét bên tay trái, qua khu hội trường. Gọi lại: “Vẫn không tìm ra!”  Vậy thì: “Nhà xứ có hàng rào sắt đen giống như của nhà thờ.”  Cũng không tìm ra! Về sau mới khám pha ra từ nhà thờ không thấy hàng rào vì các bụi cây phủ bên ngòai…….

Cho nên đừng tưởng bở: Đứng ngay cửa Thiên Đàng mà vẫn không tìm ra lối vào là chuyện thường!

 

Thế là tối thứ Bảy đông đủ: vợ chồng Đào, vợ chồng Thành, vợ chồng Hà, Cha Qui, Cha Phác và chủ nhà.  DK cứ tíu tít lên, không lời nào tả siết.

TT Trần Văn Hương gọi chúc mừng qua điện thoại của Hà lý do gọi hoài mà DK không nhấc điện thoại. Ngài còn hồn vía đâu nữa……

Mình lại đùa: “Còn một người nữa phải đón đó là tổng thống Minh,kẹt nỗi ng tông cho biết phi trường Liên Khương nhưng không cho biết hãng bay và nhất là ngày giờ, chắc phải nhờ Nhân Ngãi đón giùm….

 

Lại một đêm nữa không biết giờ nào đi ngủ, tưởng đâu kỳ này không phải DK mà là Văn Hà sẽ bị cấm điện thọai internet vì muốn đứt bóng….

 

Sáng Chúa Nhật, sau ăn sáng, chủ nhà lại ra chương trình: Sáng nay tự do ăn uống, tán gẫu, tâm sự, nghĩ ngơi, mình sẽ có vài lễ tới trưa là xong. Chiều 4 giờ lễ và tiệc với nhóm Long Xuyên cách xa khoảng một giờ lái xe, nơi mà Anh Em tụi này gặp lại rất nhiều bạn bè xa xưa….và chắc chắn tại nơi đây Cha DK cũng rất hãnh diện về những người Anh Em cùng lớp dù có thể hay không thể có mặt…

 

Cha Qui tối nay ra tay làm thiên hạ loé mắt. Cóc nay không còn ngồi đáy giếng nữa mà cánh Chim Xanh đang mọc lại, sẽ bay thật nhanh và thật xa….

 

Thật qúi hóa khi được dịp chia xẻ với AE GĐ Don Bosco khắp nơi. Không phải chỉ: Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ, mà một chi thể bất thường thì cả thân thể chết lịm.

 

Lời cuối mình xin được cùng tất cả các ANH EM Don Bosco nhắn lại DK đôi điều:

  • Tụi mình biết rất rõ: Hình ảnh và tâm tình của tất cả AE Don Bosco hiện diện trong tim DK.
  • Thứ hai: Tất cã AE DB xin DK cẩn trọng: Ăn đều và ăn đúng giờ.

Dứt khóat phải nghỉ ngơi đầy đủ, ngủ nhiều hơn…. Có như vậy tụi mình mới có dịp mừng 25 năm. Có Cha Don Bosco63 nào: Thứ Bãy 3 lễ, Chúa Nhật 4 Lễ không?

 

 

Xin Thánh Don Bosco luôn cầu bầu cho AE chúng con để Chúa ban ơn, chúc lành và gìn giữ Gia Đình Don Bosco LX 63. Cho chúng con luôn biết hiểu, chấp nhận và chia xẻ với nhau trong mỗi ngày sống.

 

Cám Ơn Anh Em.

Thomas Nguyễn văn Hà.

Michigan USA

Ngày 23 tháng 5, 2013

Advertisements
Chuyên mục:Uncategorized
  1. DK
    Tháng Chín 10, 2016 lúc 3:38 chiều

    Sáng nay, mở trang DB63 ra thì đã thấy cụ Thủ Hương post bài này lên. Bài này Văn Hà đã viết từ 3 năm trước, mình đã bỏ vào Kỷ Yếu, vậy mà nay đọc lại vẫn thấy cảm động. Là bởi vì Văn-Hà viết với tất cả tâm tình và rất thực sau chuyến đi Houston dịp ấy. Nói gì thì nói, dù có những “ninh tinh” trong nhiều việc, nhưng tình anh em vẫn trên hết. Đáng quý là những gì còn lại trong tim trong hồn để cho nhau trong tuổi già này, sau hơn 50 năm biết nhau và gặp nhau để cùng sống chung trong những ngày đầu đời, từ khi mới rời mái ấm gia đình, cha mẹ….
    Bây giờ tụi mình đã già hơn xưa, mỗi cụ đều có những phần đời riêng, nhưng khi trở ngược lại quá khứ, ai cũng muốn trân trọng những bước đầu tập tễnh vào đời của mình. Và thế là DB63 như một chuyến xe chở chúng ta về một thời đầy kỷ niệm xa xưa.
    Cám ơn vợ chồng Hà-Đào, Thành-Liên, Đào-Vui. Cám ơn cha Quy, cha Bình Minh. Cám ơn các bạn đã đến đây 3 năm trước mà mình cứ tưởng mới hôm qua… Đọc lại chuyện Hà kể các cụ đi lạc, mình vẫn cười rung ghế và vui trong lòng. Đúng như Hà viết: Vợ chồng Thành đứng trước cửa thiên đường mà vẫn chưa tìm thấy lối vào. Vợ chồng Đào thì cứ loanh quanh, thay vì về phía Bắc lại tạt về phía nam, nên đi qua Houston mới ngẩn người biết là mình lạc hướng. Cuối cùng mình phải ra tận exit 102 để đón vào! Vui ơi là vui!
    Cám ơn các bạn bên nhà cũng đã chung vui bằng tinh thần và lời cầu nguyện.
    Tuần rồi nghe bác Hoàng Phu kể khi bác đến Lộ Đức cũng nhớ cầu nguyện cho mình và Thắng. Bác còn cảm hứng hát bài “Thân Lạy Nữ Vương” của mình trước hang đá Đức Mẹ Lộ Đức để cầu nguyện cho mình cách đặc biệt. Đó là mối tình tri kỷ của DB63. Cả đời chúng ta không dễ mấy ai quên. Xin các bạn cầu nguyện cho nhau, nâng đỡ nhau trong những năm tháng cuối đời này.
    Thân mến,
    DK
    Ps: Các bạn học Triết ở ĐCVSàigòn còn nhớ bài “Thân Lạy Nữ Vương” không? Mỗi buổi tối, sau giờ Kinh Tối thì bản hát “Thân Lạy Nữ Vương” lại được hát lên trước khi đi ngủ, phải không? Bài hát đó được viết năm 1971-1972 nhân dịp các giờ kinh phụng vụ bắt đầu chuyển dịch sang tiếng Việt …

  2. Tháng Chín 12, 2016 lúc 1:11 sáng

    On this day in 1987, seventy countries signed an agreement to curb the production of industrial gases that are damaging the ozone layer (CFCs).

    God our Father,

    We thank you for this earth, our home;

    for the wide sky and the blessed sun,

    for the salt, earth and the running water,

    for the everlasting hills and the never resting winds,

    for trees and the common grass underfoot.

    We thank you for our senses by which we hear

    the songs of birds, and see the splendour of the summer

    fields, and taste of the autumn fruits,

    and rejoice in the feel of the snow,

    and smell the breath of the spring.

    Grant us hearts that are wide open to all this beauty;

    and save us from being so blind that we pass unseeing

    when even the common thornbush is aflame with your glory.

    O God, our Creator.

    Amen.

    God Will Make a Way (with lyrics) – Don Moen:

  1. No trackbacks yet.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: